Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

CHO TÔI MỘT VÉ TRỞ VỀ TUỔI THƠ

Mỗi lần đi làm về, lũ chó chạy ra đón tận ngõ để được ngồi thế này đây.


     Hồi nhỏ thường nghe mẹ mình nói: Nếu trẻ con từ nhỏ được tiếp xúc và chơi với các vật nuôi, thì lớn lên sẽ có tính hướng thiện hơn. Không biết có phải vì mục đích đó không, nhưng trong nhà mình nuôi rất nhiều con vật, trong đó không thể thiếu loài cún. Ngày đó có phong trào rất “đặc trưng” không giống ai, đó là gọi tên chú khuyển của mình bằng tên tổng thống Mỹ. Theo đó nào là “Ních”, nào là “Jôn” rầm rộ ra đời. Nhưng bố mình không thế, ông luôn đặt tên lũ chó theo đặc điểm của từng con, như Hươu, Vàng, Súc, Mực, Xoăn, Đốm.

     Người khổ thì con vật cũng vạ lây, cơm cho người ăn không đủ, thì lấy đâu cho chó. Vì vậy mỗi bữa chúng chỉ được ăn khoai, ăn sắn, thậm chí chỉ nắm cám gạo là xong, họa hoằn lắm mới được cục cơm nguội. Cả làng cả nước đều vậy, đâu chỉ mỗi nhà mình. Bởi vậy có lần mua chú chó của ông Minh Kỳ về, nó còn chẳng biết ăn cơm. Sau này hễ con nào thích ăn khoai, mẹ mình hay nói đùa là “Chó Minh Kỳ”. Khổ vậy nhưng vẫn rất tình cảm và trung thành vô hạn, chả vậy mà cổ nhân có câu “Chó không chê chủ nghèo”.

     Hồi đó ở quê mình, môi trường tự nhiên còn phong phú lắm, chim muông chồn cáo nhiều vô kể. Giữa ban ngày chỗ nào cũng nhìn thấy chồn chạy qua chạy lại. Trên cồn dưới bãi thì Chồn Mồng Chồn Ngận, mấy đám ruộng lúa cạn gần nhà thì lũ Chồn Rèn, Bạc má. Bố mình là thợ săn nổi tiếng trong vùng, nên mấy anh em mình ai cũng mê trò săn bắt. Đi học về, ném sách vở là dẫn lũ chó đi săn, không hôm nào chụi về tay không. Nhưng phải công nhận giỏi nhất trò này, vẫn là bác Ngọc, nhớ hồi bác vào Bách Khoa, mai lên đường hôm nay còn chiêu đãi cả nhà một bữa thịt chồn toái loái. Ngày nay mấy món đó phải vào nhà hàng đặc sản, nơi giành riêng cho nhà giàu và đám “Đầy tớ nhân dân”, còn nhà mình bấy giờ là “Every day” đấy nhá.

    Con người khi nguyền rủa nhau thường ví: “Ngu như…chó”, nói vậy là oan cho loài vật này. Thật ra chúng rất đáng yêu, nếu để ý giành thời gian chăm sóc dạy giỗ, bạn sẽ thấy loài chó rất thông minh. Biết vui, biết buồn, biết giận hờn và thậm chí biết ghen tỵ, đành hanh như một đứa trẻ.

     Nhà mình hiện cũng đang có hai chú chó, chú thứ nhất xin ở làng Đường Đệ đặt tên là Mi-Nô, để tưởng nhớ tới một con đã bị “Cẩu tặc bắt trộm”. Con thứ hai tự tìm đến nhà đặt tên là Luc-ky, coi như sứ giả may mắn. Cả hai đều là giống chó cảnh, ngoan ngoãn biết vâng lời, có vốn “Tiếng Việt” kha khá. Chả vậy mà mấy cậu sinh viên trọ gần nhà vẫn hỏi đùa “Không biết chuẩn tiếng việt được mấy chấm”? Chúng được yêu thương cưng chiều đủ thứ, chiều quá đâm hư, đôi khi cơm không ngon, còn bỏ ăn phải giỗ dành như con nít. Nói không ngon, là có thể không bằng thường ngày, nói thật nhé, còn ngon hơn cơm của mình hồi nhỏ. Hi hi… Mình cũng chẳng chịu được mùi hôi của chó, nên ngày nào cũng lôi đi tắm, những hôm trời lạnh thì dùng nước nóng, lau sạch xong xuôi, mang khò sấy tóc ra thổi. Lâu dần thành quen, nói đi tắm là cả hai thằng kéo nhau vào chờ trong phòng tắm. Hàng ngày đi đâu cũng đòi đi theo, đi xa thì bằng xe máy, gần thì xe đạp. Hôm nào không cho theo, mọi người đi thể thao gặp lại hỏi: “Hai con chó đâu”? Khách du lịch ai bắt gặp cũng buồn cười, chỉ trỏ loạn xạ, thi nhau đưa máy lên quay phim chụp ảnh. Có lẽ hình ảnh chúng đã theo họ đi đến khắp trời Tây.

     Hôm kia “Chuyển động 24 h” của VTV, nói tới cái nhìn của người nước ngoài về “Công nghệ làm thịt chó” của Việt Nam, xem xong thấy buồn và có phần xấu hổ. Nên chăng người Việt ta nên thay đổi tập quán này, để con người sống hướng thiện hơn lên, nhân bản hơn lên, khỏi phải đọc những bài viết, thuộc đề tài chém giết hiếp được đăng đầy trên mặt báo. Nhỉ?

  Mời các bạn làm quen với "chân dung" của chúng nhé.


Đây là Luc Ky, nó chỉ nhỉnh hơn quả đu đủ tý thôi


Còn đây là Mi Nô với cặp mắt tinh quái.


Cả hai đều nghiện đi chơi trên xe máy

Đây nữa nhé


     Bạn là người yêu chó, thì sau đây sẽ là một Video tuyệt vời. Còn nếu bạn không yêu chó, khi click vào đường Linhk này biết đâu sẽ đổi ý. Hãy thử xem.


Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

CA KHÚC THƯƠNG VỀ XỨ NGHỆ

     Nói tới xứ nghệ, nơi "Non xanh nước biêc như tranh họa đồ" là nói tới những làn điệu dân ca thắm đượm, trữ tình. Mời mọi người Click vào đường link sau đây để thưởng thức những ca khúc thuộc dòng "Thương về xứ Nghệ" nhé.


Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014

ĐÂU RỒI HAI TIẾNG ĐÒ ƠI

    

    Trong tâm tưởng của người đi xa, có lẽ quê hương bao giờ cũng là nơi đẹp nhất, đúng như lời thơ ai đã viết: “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở/Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”. Với mình, mảnh đất Nam Sơn Đô Lương cũng là nơi như thế.
     Quê mình là một vùng bán sơn địa, thuộc “Khúc ruột Miền Trung”, nơi có ruộng có đồng, có sông có núi. Hồi còn nhỏ mình thích trèo lên đỉnh núi Hòn Dài trước nhà, bởi từ đó cả một vùng ba xã Nam-Bắc-Đặng, cùng các vùng lân cận được thu vào tầm mắt. Nơi đó làng quê bình yên cùng cánh đồng Cời, được một dòng sông mềm mại như tấm lụa màu xanh, ôm trọn vào lòng. Làng mình vô tình thuộc về một bán đảo, đi về phía nào cũng có sông có nước. Bởi vậy nơi đây còn ghi đậm vào ký ức lòng mình, hai tiếng gọi: “Đò ơi…”. Ngoại trừ những tháng ngày mưa lũ, còn thì quanh năm dòng sông lúc nào cũng hiền hòa, trong xanh đúng như cái tên thường gọi của nó-Sông Lam. Nói thường gọi, bởi sông còn có một tên “cúng cơm”, mà có thể nhiều người không biết, đó là Sông Cả.
     Xa xa phía trước Hòn Dài, bên kia sông theo một vòng cung từ trái sang phải là đồi là núi, thứ tự là lèn Kim Nhan, là rú Hội rú Cấm, là lèn Tràng Thịnh ... Cả một dãy  trùng trùng, điệp điệp xanh thẫm cùng trời mây, ôm trọn làng quê, chở che bốn phương tám hướng. Chếch về phía đông, đoạn đối diện với bãi bồi Phú Nhuận là vườn Vải với làng chài Lưu Sơn. Trong cái yên ả của làng quê, tiếng gà eo óc vọng sang sao mà thương mà nhớ.
    Để cấp nước cho một vùng mấy huyện vùng xuôi, người Pháp cho xây dựng ở đây một con đập tràn chắn qua dòng Lam giang, ngay đoạn ngang thị trấn, gọi là đập Ba Ra. Để duy trì sự thông thương của hệ thống đường thủy trên sông Lam, quê mình có thêm một dấu ấn của người Pháp, đó là hệ thống sông Đào và âu thuyền  Thủy quan núi Cóc. Nhưng người dân quê mình thường gọi tắt là Vòm Cóc, lâu dần thành quen. Ngày đó, lưu lượng thuyền bè qua lại trên sông Lam tấp nập vô cùng, âu thuyền vận hành suốt ngày đêm không xuể. Vì vậy Sông Đào sau khi men theo chân Hòn Dài, được thiết kế phình ra, với diện tích mặt nước khá rộng để các phương tiện làm nơi tập kết. Rồi từ đó mới mềm mại uốn cong, đi vào âu thuyền Vòm Cóc, kẹp giữa hai quả đồi nhỏ, trông xa như hai cái bát úp, đó là Hòn Cóc và Hòn Trọc. Từ trên cao, dòng sông trông như cổ và ngực của giống gia cầm, có lẽ vì lẽ đó mà người dân trong vùng gọi đây là Diều Ga (cái diều của con gà), lâu dần thành tên địa danh. 
     Từ đỉnh Hòn Dài nhìn xuống, con đường quốc lộ Số 7 như sợi chỉ chạy xuyên qua làng mình, rồi vượt qua sông Đào bởi một chiếc cầu. Điều đặc biệt là “quê hương” của cây cầu này ở tận Châu Âu xa xôi, bởi vậy quê mình lại có thêm một công trình nữa của người Pháp, đó là Cầu Sắt. Rất tiếc là nó đã bị bom Mỹ phá hủy trong những năm chiến tranh phá hoại. Trong sâu thẳm ký ức tuổi thơ của mình, cây cầu vẫn trường tồn mãi mãi, như một Long Biên của đất Hà Thành. Đó là một chiếc cầu màu đen, hai bên thành là những tấm sắt đan xéo vào nhau, trông rất nhẹ nhàng thanh thoát, như liếp dậu vườn rau. Ngày nay, cạnh đó được thay thế bằng một chiếc cầu bê tông, đặt tên là cầu Khả Phong. Đơn giản vì nó nằm ngay đầu làng Khả Phong, tuy nhiên cái địa danh Cầu Sắt, vẫn được người dân trong vùng quen dùng hơn cả.
     Hai bên bờ Sông Đào, người Pháp cho trồng rất nhiều phượng vĩ. Những cây phượng già nua, nhiều cây thân rỗng vài người ôm không xuể, nhưng cứ mỗi bận hè về là nở hoa cháy rực cả bờ đê, chả vậy mà quê mình có thêm địa danh Hàng Phượng. Có lẽ những người con Nam Sơn xa xứ, cứ tiếc nuối không nguôi cái màu hoa đỏ ấy, mà có bài “Phượng không còn cháy”? (mời quý vị giữ Ctrl và click vào đường link này đọc nhé). http://www.namsondoluong.com/gioi-thieu/que-huong-nam-son/263-ph%C6%B0%C6%A1ng-kh%C3%B4ng-con-%E2%80%9Cch%C3%A1y%E2%80%9D.html.
     Tuổi thơ của mình, nơi đây ngập tràn hoa phượng. Hoa không chỉ để ngắm, mà nhụy nụ hoa để chơi trò chọi gà và cánh hoa còn dùng để… chén. Vâng nếu ai chưa từng, thì hãy nếm một lần cho biết, cái vị ngòn ngọt, chua thanh dễ chịu của những cánh hoa này, nhất là cánh hoa có nhiều đốm trắng. Có thể ngày nay là thử cho biết, còn với lũ trẻ chăn trâu chúng tôi ngày đó, là “giải pháp tối ưu” cho buổi đói lòng.
     Hôm nay sống trong lòng thành phố, nơi quanh năm du khách đổ về, để được tắm mình trong cát vàng, biển xanh và gió. Nhưng đôi khi nhìn lên núi Cô Tiên, lại muốn được về trèo lên đỉnh Hòn Dài Hòn Xạ, thấy nhớ nao lòng, hai tiếng gọi: Đò ơi …! 

Nhìn núi Cô Tiên nhớ Hòn Dài Hòn Xạ, nhớ nao lòng hai tiếng gọi: Đò ơi…